Make your own free website on Tripod.com

Trang nhà
HOÀNG NGỌC LIÊN



hoangngoclien@juno.com

Truyện Hoàng Ngọc Liên

Vài Hàng Gửi Anh


Tôi ở bên bờ Ðại Tây Dương bao la bát ngát. Bến nào, con tầu nào cho tôi về lại khung trời chỉ còn lại trong ký ức? Cũng như hình ảnh của anh, ngày ấy tôi ghi lại được bằng máy ảnh Pentax xưa thật là xưa. Anh ngồi trên mô đá bên hữu ngạn sông Lô. Những ánh nắng chiều muộn rớt trên vai anh, khiến cặp mắt anh long lanh vệt sáng buồn. Chúng ta xa nhau từ đấy, ròng rã bốn mươi tám năm mà giọng hát của anh còn đọng trong tôi:
Chèo thuyền vớt củi sông Lô,
Vớt lầm phải xác quân thù trôi sông.
Ði xem bộ đội lập công,
Ði xem chiến sĩ anh hùng sông Lô!
Cùng với tiếng chép miệng thở dài:

- Chúng mình đi kháng chiến mưu độc lập cho nước, mưu hạnh phúc cho dân, trong đó có hạnh phúc của mình. Thế nhưng ... hình như những người lãnh đạo kháng chiến lại không vì một lý tưởng quốc gia!..

Tôi nhìn anh, cố thu lại hình ảnh của anh để đem theo một hướng đi khác, bởi tôi phải ... dinh tê theo lời nhắn của gia phụ. Anh không vội thất vọng vì như vậy là tôi đi ngược con đường cứu nước mà lớp thanh niên đương thời hiểu là chỉ có trong Kháng Chiến. Chữ Kháng Chiến viết hoa có mãnh lực thu hút chúng tôi từ bỏ tất cả để lên đường  chống Pháp. Không thể mãi mãi cúi đầu làm thân nô lệ. Không ai kịp nghĩ, kịp phân chia ra từng thành phần xã hội trong cái tổng thể toàn dân, trong khối đại đoàn kết tưởng chừng chẳng thể tan ra từng mảnh như sau này nó đã tan ra.

Trăng trung tuần tháng Mười âm lịch tỏa trên mặt sông vào lạnh, in bóng anh lầm lũi chậm bước về phía Hàm Yên. Tôi đeo ba lô lên vai, gò lưng đạp xe liền mấy ngày, suốt con đường dài 161 cây số từ thị xã Tuyên Quang về Hà Nội. Trên một đoạn Liên Tỉnh Lộ 12, tôi gặp Lương. Anh chàng tạch tạch sè Cửa Ðông - vẫn thường cùng chúng ta nhảy tầu điện Bờ Hồ-Bạch Mai - đang cùng Hiên "quang gánh" trong một đoàn "văn công bỏ túi" cuốc bộ từ Vĩnh Yên lên. Hiên "của" anh, cô bé nữ sinh Hàng Cót mới ngày nào, bấy giờ đã là một thiếu nữ dậy thì xuân sắc. Tôi chỉ kịp bắt tay Lương và cười vui với Hiên, khi cô nàng nói nhỏ:

- Anh coi chúng em đẹp đôi không?

Tôi gật đầu:

- Ðẹp lắm! Hẹn gặp lại!

Ðó là lần cuối tôi gặp Lương-Hiên. Bởi chỉ vài năm sau đó,tôi nhận được tin cặp uyên ương này đã nằm xuống trên đường công tác tại huyện Gia Viễn, Ninh Bình. Còn anh, cho dù lần chia tay đó chưa phải là lần cuối nhưng cho đến cuối năm 1999, tôi cũng không  được tin gì về anh.

Năm 1975, từ sau ngày 30 tháng 4 cho đến giữa tháng 6, tôi đã dò hỏi nhiều  lần nhưng không ai biết gì về anh. Chiến tranh kéo dài  hơn một phần tư thế kỷ trên đất nước đau khổ, nghèo nàn của chúng ta, làm mất tích bao nhiêu người thân của chúng ta, mãi mãi còn là nỗi nhớ khôn nguôi của bè bạn đã chia tay mà không hẹn được ngày gặp lại.

Chiều qua, đứng bên ghềnh đá ven  biển Miền Ðông nước Mỹ, tôi nhìn bãi cát mà mường tượng bờ sông Lô năm nào đã in vết chân anh, tiếp tục con đường "kháng chiến" mà anh đã chọn. Công lao của tầng lớp thanh niên trí thức quốc gia đóng góp vào nền  độc lập và thống nhất của Việt Nam hẳn không phải là nhỏ, nhưng anh, các anh, chưa bao giờ được ghi công. Thành quả thuộc về một đảng độc tôn, cho đến nay vẫn tự hào là đỉnh cao trí tuệ đang điều hành quốc gia chậm tiến và nghèo đói, đi vào thiên niên kỷ thứ ba!

Anh! Bây giờ anh đang ở đâu? Anh vẫn sống ở một nơi nào đó trên quê hương chúng ta, hay đã đi vào cõi Vĩnh Hằng?

Nếu anh còn sống, tôi có thể hình dung ra một ông già hom hem, gầy yếu, lưng còng, tóc bạc, hàng ngày sống vất vưởng với số lương hưu không đủ mua thực phẩm nuôi thân!

Nếu anh không còn nữa, ở cõi nào đó, anh nhìn coi xuống Việt Nam ngày nay, hẳn cảm thông với tôi, chúng tôi, những người quốc gia vượt thoát chế độ hiện tại đang mang nỗi lòng tha hương, nhớ nước, thiết tha cầu mong Việt Nam sẽ có một ngày toàn dân được sống trong tự do và thịnh vượng.
 

Hoàng Ngọc Liên 
| Trang bìa |
| Ðầu trang |