Make your own free website on Tripod.com

Trang nhà
HOÀNG NGỌC LIÊN



<hl2k@hotmail.com>

Phỏng Bao Lăm?
Hà Thượng Nhân

                    (Họa Bài Hành Những Mùa Xuân Qua của Hoàng Ngọc Liên)
                  Nhìn nhau hai kẻ đầu phơ bạc
                  Ðường vẫn dài sao vội mỏi chân?
                  Ta gặp nhau trong tù "cải tạo"
                  Ðâu ngờ sự thể lại xoay vần
                  Lại cùng rủ nhau sang nước Mỹ
                  Nắm tay cười lớn còn mùa Xuân
                  Tờ lịch rơi thêm, thêm một tuổi
                  Liệu còn thêm mấy lớp phong trần?
                  Mà không người ạ! Thơ ta đó
                  Ta đón mời nhau một đỉnh trầm
                  Ta hỏi, nghe rằng tri kỷ hiếm
                  Hiếm chăng khi giải nghĩa tương thân?
                  Người về miền ấy đầy sương tuyết
                  Ca Li đêm vắng gió mưa thầm
                  Ta quên rằng dẫu thân lưu lạc
                  Quên cả tù đày biết mấy năm!
                  Chỉ nhớ thơ ta là có thực
                  Chung quanh người Việt rộn ràng Xuân
                  Ta gặp Việt Nam trên nước Mỹ
                  Việt Nam Xuân cũng lạnh căm căm
                  Ta không trông thấy cây nêu cũ
                  Vẫn thấy hoa đào nở trước sân
                  Người bảo đường xa rằng diệu vợi
                  Tiếng chuông chùa cổ lại vang ngân
                  Có phải tiếng chuông chùa Trấn Quốc?
                  Tiếng chuông khơi dậy những ngày Xuân?
                  Có phải tiếng chuông đêm lạnh lẽo
                  Giao thừa cùng với pháo râm ran
                  Ai xưa trên bến Phong Kiều ấy
                  Tưởng mới vừa đây đã cố nhân
                  Người mới ngày nào vào Mũ Ðỏ
                  Tưởng nghe gió thổi cánh thiên thần
                  Ta nhớ những ngày nằm Suối Máu
                  Mưa chứa chan trên núi Chứa Chan
                  Ta nhớ những ngày trên đất Bắc
                  Thuốc lào say mãi giấc tân Xuân
                  Ta nhớ nhà ngươi ôm bụng đói
                  Nụ cười sao vẫn cứ dòn tan
                  Ta bỏ quê hương từ đất Bắc
                  Tưởng nằm yên phận góc miền Nam
                  Nhưng sao Nam Bắc trời đôi ngả
                  Tưởng đã bình an vẫn biết an
                  Có phải thơ ta giờ lỗi vận
                  Ðời ta cũng lỡ những cung đàn?
                  Người về náo nức chăng, người cũ
                  Hồ Trường còn mãi nát tâm can
                  Chao ôi! Thơ đẹp như là Tết
                  Sao núi sông này vẫn cách ngăn?
                  Sao chẳng cười rung trời lữ thứ
                  Ném bất bình nghe cốc rượu tan.
                  Hỡi người mũ đỏ đầu phơ bạc
                  Trừng mắt khi nghe tiếng gọi đàn
                  Người vẫn đau lòng khi đọc lại
                  Chút tình Dương Tử Long Giao ngâm?
                  A! Ngày buông súng chưa xa nhỉ
                  Như vẫn còn đây nỗi nhục nhằn.
                  Như vẫn sáng ngời gương tuẫn tiết
                  Sáng ngời lịch sử một phương Nam
                  Ta thua một trận chưa thua hẳn
                  Cuộc chiến tàn theo cốt nhục tàn
                  Cuộc chiến tàn chúng mình ngơ ngác
                  Một tấm lòng son vẫn chẳng tan
                  Tre già lại có mầm măng mọc
                  Ta có năm châu triệu bước chân
                  Hớn hở quay đầu về Tổ Quốc
                  Ta thắng vì hơn một chữ Nhân
                  Ta thắng vì ta bầu với bí
                  Mời nhau chén rượu buổi đầu năm:

                  Long Giao - Suối Máu
                  Thân ở tù vẫn tấu nhạc vào thơ
                  Vũ Ðức Nghiêm còn câu chuyện Ly Cơ
                  Ðồi hoang vắng ngậm ngùi chưa Thục Vũ?
                  Gửi hậu thế gọi là lời tâm sự
                  Chấp phong trần còn ngọt vị chua cay
                  Không cần phải rượu vẫn say
                  Tình thân thiết, thơ này thêm ý
                  Ðã tri bỉ lại phải cần tri kỷ
                  Biết hay chăng ý vị những cung đàn
                  Cuộc đời khi tụ, khi tan.

                  Một buổi dồn chung vào địa ngục
                  Mới đó đã tưởng mấy mươi năm
                  Chuyến tầu tưởng chở ra biên ải
                  Ðau thắt lòng nhau những lỗi lầm
                  Những lỗi lầm, ta và bạn nữa
                  Có ta có bạn gánh chung phần 
                  Ke ra Vĩnh Phú, người Yên Bái
                  Bao giờ thăm lại những Ðồi Ban?
                  Thục Vũ! Sâm ơi! Thục Vũ!
                  Bỗng thấy căm thù ứa ruột gan
                  Người đi đâu ngỡ người đi thật
                  Mãi mãi từ nay giữa cõi trần
                  Chỉ có bài ca anh để lại
                  Bạn bè anh sau đó sẽ thay chân
                  Bạn bè anh se quay đầu súng
                  Sẽ trở về chân đạp núi ngàn
                  Sẽ về dựng lại giang sơn cũ
                  Tiếng hát anh còn giữa thế gian
                  Tiếng hát nhắc rằng ta vẫn đó
                  Tương lân vì lẽ vốn tương thân
                  Vũ ơi! Nằm giữa Ðồi Ban trắng
                  Tạo hóa Người xem có bất nhân?

                  Mà thôi sống chết là quy luật
                  Vũ nằm ngủ nhé, giấc bình an
                  Chúng tôi tản mát thân muôn ngả
                  Vẫn nhớ về anh một chữ tâm
                  Vẫn lấy yêu thương làm khí giới
                  Vẫn coi khinh những vết roi hằn
                  Cộng Sản Ðông Âu tan nát cả
                  Nga Sô hang ổ cũng điêu tàn
                  Ta thua mà hóa ra ta thắng
                  Lịch sử đâu cần mấy chục năm?
                  Tất cả đều tin vào chính nghĩa
                  Ngọn cờ dân chủ Bắc và Nam

                  Ngọn cờ vẫy gọi con dân lại
                  Chỉ có tình yêu chỉ có xuân
                  Ta đắp đường đi xe máy chạy
                  Ðào mương, tưới mảnh đất khô cằn
                  Con ta chúng lớn như Phù Ðổng
                  Như cả ngàn năm cả vạn năm
                  Chúng góp tinh hoa Âu Á lại
                  Chữ Mỹ không rời được chữ Chơn
                  Tiếng Thiện giúp ta trên đất Mẹ
                  Ngô khoai chia sẻ để cùng ăn
                  Cùng đi xây lại nền nhân đức
                  Cho vững bàn tay vững bước chân
                  Ðã hết Thanh Phong cơn gió lửa
                  Ngọn cờ chính nghĩa giục ba quân
                  Những ai còn mất trong ngoài nước
                  Yêu nước không hề kể tháng năm
                  Bao giờ sông núi bình an lại
                  Mời nhau chén rượu thật ân cần
                  Bao giờ tiếng pháo đầu Xuân mới
                  Ta gặp nhau về ríu tít thân
                  Tóc bạc cười rằng: người vẫn thế
                  Lưng còn thẳng đấy, vững bàn chân
                  Không răng thì có răng nha sĩ
                  Cũng vẫn vui như mở hội Xuân
                  Ta gặp người đây ta muốn nhắn
                  Chúng mình còn sống mấy ngàn năm!

                  Sống trong thơ nhạc, trong con cháu
                  Trong giọng khoan hò, tiếng Việt Nam
                  Cam tâm làm giống dân cư ngụ
                  Gian lao thật sự có bao lăm?
                  Nhân loại tiến lên như vũ bão
                  Còn lo manh áo, miếng cơm ăn!
                  Còn lo trói bút, lo gian dối
                  Lo giết dân bằng lối trị an.
                  Ồ, cổ lai hy, nay đã khác
                  Tình già thêm thiết, nghĩa thêm thâm
                  Người còn có như tên Chu Tử
                  Không từng giây phút chịu cầu an
                  Có nhớ bài thơ ba vạn bạc
                  Có thứ nào ngông hơn Việt Nam
                  Người đi ta chúc người vui vẻ
                  Gặp bạn tù xưa cứ hỏi thăm
                  Cứ bảo chúng đầy ta đến chết
                  Ðói rét coi như một vết chàm
                  Ta vẫn còn nhau trên mặt đất
                  Vẫn ly rượu cụng, vẫn lời thăm
                  Người về mai mốt đi Trung Quốc
                  Rồi quên những xó xỉnh Hàm Tân
                  Ðứng giữa Trường Thành hây hây gió
                  Mà nghe như đã bóng tà huân
                  Ta đứng bên mồ xưa Lý Bạch
                  Sang sảng giọng ngâm Ðoàn Bội Trân!

                  Người nhớ ngày xưa trong Thủ Ðức
                  Thoát mà thấy đã mấy mươi năm
                  Mấy mươi năm đó bao vinh nhục
                  Bắc lại đồng cân cũng vẫn cân
                  Bắc lại đồng cân ta vẫn lãi
                  Câu thơ "cải tạo" giở xem dần
                  Câu thơ cải tạo sao chưa xóa?
                  Xuân cựu hay là Xuân vẫn tân?
                  Hãy đổ rượu lên trên cỏ úa
                  Trên sông trên biển trên toàn thân
                  Trên cái cô cùng còn có mặt
                  Tính gì ngày tháng, tính gì năm?
                  Người còn mắt sáng như sao sáng
                  Ta vẫn thơ đùa giữa thế gian
                  Có khác gì đâu anh bạn cũ
                  Nhắc gì lỡ bước với sa chân
                  Bài Hành người viết ta xin họa
                  Ðể thấy mình yêu nước Việt Nam
                  Hoàng Ngọc Liên ơi!  Dân mũ đỏ
                  Thăng trầm ngoảnh lại phỏng bao lăm?

                                  Hà Thượng Nhân
                   San Jose ngày 12 tháng 11 năm 2000

| Trang bìa |
| Ðầu trang |