Make your own free website on Tripod.com

Trang nhà
HOÀNG NGỌC LIÊN



 

TRUYỆN HOÀNG NGỌC LIÊN


 City Of Boston, Massachusetts
Những Câu Chuyện Chưa Kể

(Bài thuyết trình của Nhà Văn Hoàng Ngọc Liên trong Buổi Hội Luận các Nhà Văn những nước có chiến tranh do Đại Học BOSTON, Massachusetts, tổ chức, ngày 1 tháng 9 năm 1999)

Xin gửi đến qúi vị lời chào trân trọng, với niềm hân hoan của tôi được góp phần nhỏ bé của mình vào chương trình Hội Luận Các Nhà Văn Những Nước Có Chiến Tranh.

Năm trước đây, các văn hữu của tôi: quý anh Trần Doãn Nho, Trần Hoài Thư và Trần Trung Đạo, đã tham dự Hội Luận trên diễn đàn này, nhờ vậy mà người VN khắp nơi có được những thông tin quý báu, riêng tôi lại được vinh dự gặp và thưa chuyện cùng quí vị hôm nay. 

Thưa Quí Vị, 

Được sinh ra và lớn lên tại Miền Bắc Việt Nam (MBVN) , tuổi trẻ của tôi từng chứng kiến những bạo động của nhà cầm quyền địa phương. Như quý vị đã rõ, MBVN, trước 1945 là xứ bảo hộ của người Pháp. Sau 1945, cho đến Hòa Hội Geneva 1954, Bắc VN có những phần đất thuộc Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam (VN), cũng có những phần đất thuộc Chính Phủ VN Dân Chủ Cộng Hòa. Những hành động tùy tiện, bất chấp sự thật, lẽ phải, luật pháp của người cầm quyền, cả Pháp, cả Cộng Sûn, khiến tôi thấy mình có bổn phận phải cầm bút ghi lại.

Tôi đã chứng kiến tận mắt,  việc nhà cầm quyền Cộng Sản VN cho bắt một đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ) và đem đi mất tích, chỉ vì - người dân đều biết - dù cùng mục đích chống Pháp, nhưng đồng thời, các chiến sĩ quốc gia trong tổ chức VNQĐ, cũng chống Cộng Sản quyết liệt ! 

Tôi đã tận mắt chứng kiến những đám rước của Công Giáo, Phật Giáo tại Phủ Kim Sơn, thuộc tỉnh Ninh Bình (MBVN), mà Giáo dân cũng như Phật tử, buộc phải tan hàng, vì du kích địa phương tập trận, chạy xuyên qua hàng ngũ của mọi người! Việc này được Giám Mục Lê Hữu Từ hồi đó, nhân danh là Cố Vấn Tối Cao của chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (Cộng Sản), phản đối lên Bắc Bộ Phủ, cho rằng chính phủ Hồ Chí Minh là cộng sản, nên mới đàn áp tôn giáo. 

Đất nước tôi trong giai đọan 1945-1954 là như thế đó. 

Tôi muốn cầm bút, tìm hiểu và viết ra sự thật để đồng bào tôi không bị lừa gạt. 

Tôi muốn la lên, như người thợ hớt tóc của Ông Vua Tai Lừa trong chuyện cổ mà tôi đã đọc. Câu chuyện kể: Ông Vua có 2 tai giống tai con Lừa, chỉ có người thợ hớt tóc biết. Vua cấm anh ta tiết lộ điều này, nếu không sẽ bị chém đầu. Vì muốn giữ cái đầu trên cổ, anh ta không dám nói lên sự thật, trong lúc dân chúng hết lời ca tụng Vua tài đức, diện mạo vẹn toàn. Người thợ hớt tóc ấm ức trong lòng: Ông Vua Tai Lừa làm sao dung mạo vẹn toàn được! Sự thật không thể nói khiến anh ta không còn chịu đựng thêm nữa. Một ngày kia, anh vô rừng, đào một hố sâu, rồi ghé vô miệng hố, la lên: 

- Ông Vua Tai Lừa! Ông Vua Tai Lừa! 

Tiếng la của anh vang xa khắp núi rững, dội lại như sự thật đã được phơi bàỵ.. 

Cho đến khi vào vùng quốc gia khoảng năm 1950, tôi mới được tự do cầm bút. Và phải sau tháng 7.1954, tôi vô Miền Nam Tự Do, mới viết được những sự thật mà tôi đã từng chứng kiến. 

Trong suốt 21 năm, sống qua 2 nền Cộng Hòa thịnh vượng của Miền Nam VN, tôi viết sách, báo để đề cao tình người, đề cao cuộc sống tự do, dân chủ, chống lại những điều mà tôi cho là phản lại tự do, dân chủ, nhân quyền!

Tôi phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, ít nhiều cũng tham dự các cuộc hành quân, thấy tận mắt những chết chóc, hoang tàn đổ nát do chiến tranh gây rạ Tôi ghi lại trung thực, nỗi đau thương, mất mát của người dân, về tinh thần và vật chất, trong chiến tranh. 

Tôi đã gặp người dân các địa phương có giao tranh, phần nhiều đổ xô về các vùng do Chính Phủ VN Cộng Hòa kiểm soát. Nhờ vậy mà tôi biết được trong các vùng Cộng Sản chiếm cứ, con người bị đầy đọa; những cơ sở tôn giáo bị tàn phá, trái với quyền con người được sống với các quyền tự do, dân chủ, nhân quyền, như đã được long trọng ghi trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. 

Tất cả các sách của tôi, sau tháng 4. năm 1975 đều bị tịch thâu và cấm lưu hành, vì chính quyền mới cho đó là loại sách “phản đỗng”, những tàn dư của chế độ “Thực Dân Mới My” (!)õ. Và, như phần đông các bạn đồng ngũ, tôi là tù nhân chính trị, bị nhốt trong các trại Tập Trung Cải Tạo khắp ba miền Nam, Trung, Bắc VN. Sau gần 13 năm tù CS, đến tháng 2 năm 1988 tôi mới được tha và đến năm 1992, tôi được chính phủ Hoa Kỳ cho phép định cư trên đất nước Tự Do tuyệt vời này. 

Vì Mẹ ruột và vợ tôi đã mất trong thời gian tôi ở tù CS, nên tôi và 2 con gái đến Hoa Kỳ ngày 12 tháng 6 năm 1992. Hơn nửa tháng sau, ngày 5 tháng 7,  tôi được tham dự cuộc hành hương của 12 sắc dân tại Núi Đức Mẹ Sầu Bi, thành phố Portland, Oregon, nhân kỷ niệm 500 năm châu Mỹ được truyền giáo (1492-1992). Ngay buổi chiều hôm đó, tôi viết 1 bài thơ có tựa đề là Mẹ Sầu Bi. Đây là sáng tác mở đầu cho những bài viết của tôi gần 7 năm naỵ Xin kèm theo đây, như lời chào mừng của tôi đến quí vị:

Mẹ Sầu Bi
Hoàng Ngọc Liên 
Thân tặng Nhất Tuấn

Con viết  những dòng thơ đầu tiên
Sau mười bảy năm gác bút
Sau mười ba năm tù ngục
Mới đặt chân lên Miền Đất Tự Do nàỵ

Lạy Mẹ Từ Bi, Nhân Thay, Khoan Thay,
Xin đón nhận những đứa con lưu lạc.
Mười hai Cộng Đồng gồm nhiều màu sắc,
Kỷ niệm năm trăm năm truyền giáo Mỹ Châụ

Đem Tin Lành cho khắp Địa Cầu,
Ôi nhân loại trong vòng tay Cứu Thế.
Bảy sự buồn, vui, đồng công của Mẹ,
Cho chúng con đầy ơn phúc chan hòa!

Bảy Mươi Lăm Năm Lời Phán Dạy Fatima:
- "Nước Nga Trở Lại" - Còn Việt Nam Đó, Mẹ!

Đất nước chúng con bên kia bờ đại dương máu lệ,
Còn đau thương, tang tóc, lầm than.
Còn hận thù, ngàn vạn nỗi gian nan,
Còn cuộc sống chưa đáng là cuộc sống!

Gần hai mươi năm núi nghiêng, biển động,
Giá nào phải trả, biết đến bao giờ?
Dân nước con lũ lượt tìm Tự Do,
Còn chia rẽ năm bè bảy mối,
Còn tranh luận chuyện ngày xưa công, tội,
Chưa đồng lòng chung bước một đường đi!

Thì hôm nay cúi lạy Mẹ Từ Bi
Xin đỡ lấy bàn tay công thẳng Chúa!
Bàn tay ấy khi xác Người rời Thánh Giá,
Mẹ đã đau lòng đã đau lòng cầm lấy thay chúng con.

Lạy Mẹ Từ Bi! Xin Mẹ ban ơn
Xin chuyển giàng phạt thành nguồn tha thứ.
Để chúng con cầu mong còn có ngày đoàn tụ
Dưới mái nhà Việt Nam và cuộc sống Con Người
Có Tự Do, được nói, được cười,
Được ghét, được yêu, sống cho ra sống!

Đất nước chúng con núi dài, sông rộng,
Biển bạc, non vàng, không thể mãi cúi đầu!
Phải sánh vai cùng bè bạn năm châu,
Thế hệ Ngày Mai nở mày, nở mặt!

Lạy Mẹ Việt Nam, Mẹ Từ Bi Lân Tuất!
Cộng đồng Hành hương xin dâng Mẹ lời ca:
- "Ave Maria Gratia Plenạ.."
Xin cứu lấy Việt Nam, xin Mẹ. 

Porland, OR July 5th. 1992
    
Mother Of Misery
by Lien Ngoc Hoang
to Nhat Tuan

This is the first time I write,
After seventeen years of no writing even on line,
After thirteen years of miserable prison time,
After I set foot on this Free Land for just a short whilẹ

Oh! Mother of Mercy! Mother of Clemency!
Would you accept your children in exile, please!
And people of different colors from twelve communities
On this day, Americás Five Hundredth Preaching Anniversarỵ

Good news for the World in its entirety!
Humankind in the arms of the Savior!
In memory of your joys and sorrows, Oh Corredemptrix Mother!
We think of you, for you have your blessing, aplentỵ

Seventy five years ago, you predicted at Fatima:
-' Old Russia will be converted!'. It has been realized so far
How about Vietnam? Oh! Holy Mother! The country of minẻ
It is full of blood and tears on the Pacific's other side
Full of agony, mourning, and miseries,
Full of hatred, revenge, and difficulties
The life of our people  cannot be called human life!

The last twenty years we have been tremendously suffering,
What is the price to paỷ And when could we be paying?
Our people, by the thousand, have fled the country to be free
Wére still divided by contradicting doctrines as you can seẹ
When and how could we be united under only 
one policy

For the salvation of our beloved country
I kowtow in front of you,Oh! Mother of Mercy!
To ask you to hold the Savior's hand
After His Body was detached from cruxifixion.
You suffer when doing this, but we need it for redemption.

I pray for your blessings, Oh! Mother of Misery!
Could you, please! Change punishment to clemencỵ
So we could be reunited in future time
Under Vietnam's roof, and living a decent human life.

Our country with lofty mountains and large rivers
And the earth and sea, plenty of gold and silver
Should be progressing, side by side with other countries
So the next generations could enjoy success and glorỵ

Oh! Vietnam's Mother! Mother of Pardon and of Mercy!
We chant in chorus, we, the pilgrimage community:
- Ave Maria Gratia Plena!
Please save Vietnam! Oh! Mother of Fatima!

Hoai Van Tu
Poetic English version 
of the poem ME SAU BI 
by Lien Ngoc Hoang

Có người hỏi tôi, đại ý: tại sao bây giờ VN độc lập, thống nhất rồi mà tôi còn chống Cộng? Tôi đã trả lời: -" Tôi chống Cộng không có nghĩa là tôi chống độc lập, thống nhất, chống con người. Tôi chống Cộng vì chế độ Cộng Sản đi ngược quyền thiêng liêng của con người được sống trong tự do, dân chủ và nhân quyền, trong đó có tự do tôn giáo. 

Tôi viết để chống những vi phạm quyền sống, quyền tự do căn bản của con người do chế độ Cộng Sản thực hiện. Tôi xin nêu một vài ví dụ: 

Khoảng giữa năm 1976, một ông và gia đình người VN. từ miền đông bắc Thái Lan được di chuyển bằng tàu thủy hồi hương, theo lời khuyên về quê hương xây dựng đất nước vì VN đã có hòa bình, độc lập và thống nhất. Ông đã hỏi đi hỏi lại cán bộ là có chắc chắn gia đình ông được về lại quê cũ, làng Ngọc Đồng, tỉnh Hưng Yên (Bắc VN) hay không, thì được đoan chắc gia đình ông sẽ được trở lại quê cũ. 

Một chuyến tàu chở nhiều gia đình - trong đó có gia đình ông, cập bến Vũng Tàu (Nam VN) rồi đi Hải Phòng (Bắc VN), chuyển lên xe lửa chạy trên đường Hải Phòng - Hà Nội. Nhưng tàu không ngưng lại ga Hưng Yên, như lời cán bộ hứa, mà chạy ra tận Yên Báy! Ông bà ngơ ngác nhìn cảnh lạ ngoài khung cửa sổ tàu. Cán bộ mất... tích, không còn ai để hỏi cho ra lẽ. Người ta hướng dẫn gia đình ông bà xuống phà, qua bên kia sông Hồng rồi lên xe hàng... đến ven một khu rừng thuộc làng Mường Cơi này. Bao nhiêu tài sản do công lao dành dụm của ông bà và con cháu từ mấy chục năm qua, không còn thấy vết tích gì nữa. Rất nhiều gia đình khác cũng bị tước đoạt tài sản, đày đi xa, cách biệt với thế giới bên ngoài, như gia đình ông!" 

Tôi đã chứng kiến những lớp học mà trẻ em mặc quần áo rách tả tơi, trong lúc trời lạnh. Cả cô giáo và học sinh đều để chân trần. Lớp học là cái chòi trống, không có bất cứ một tiện nghi tối thiểu nào, kể cả sân chơi. Rải rác phân trâu bò ngay cạnh chò. (Lớp học này ở làng Mường Thải, huyện Phù Yên, tỉnh Sơn La, Bắc VN) 

Khung cảnh này không đúng với chủ trương: " Tất cả vì tương lai con em của chúng ta" mà các loa tuyên truyền của CS ra rả tối ngày!

- Tại Trại Giam Z30D, thuộc huyện Hàm Tân, tỉnh Thuận Hải (Miền Nam VN), tôi đã thấy một bé gái 10 tuổi, được sinh ra trong trại giam, nên ở tù chung với mẹ em. Mẹ của bé bị án tập trung không thời hạn, về tội không chịu đi vùng kinh tế mới! Bé đói, rách, mù chữ, ghẻ lở, sống lê lết trên thửa ruộng, nơi Mẹ bé đang cấy lúa cho trại giam! Bé không biết một chút gì bên ngoài trại giam! 

Sự kiện trên đây không đúng với chủ trương bảo vệ bà Mẹ và Trẻ Em vẫn được nói trên của miệng của “cán bộ” Cộng Sản. 

Tôi tiếp tục cầm bút, hy vọng được các bạn trẻ hưởng ứng. Tôi nghĩ rằng lâu nay, nhất là từ năm 2000, tuổi trẻ VN là kỳ vọng của dân tộc VN, trong chiều hướng góp phần xây dựng đất nước chúng tôi, một đất nước bị chiến tranh tàn phá, sau 24 năm hòa bình, thống nhất, vẫn còn nghèo nàn, lạc hậu mà dân chúng hầu như xa lạ với những quyền Tư Do căn bản của con người. Tôi, và những người như tôi, tin tưởng vào thế hệ trẻ, ủng hộ các bạn trẻ cầm bút, với văn phong mới mẻ hơn, súc tích hơn. Có những điều muốn nói, tôi đã không nói hết được, nhưng tôi hy vọng đã gửi tới quý vị, ước vọng trong tương lai gần, các dân tộc trên toàn thế giới sẽ sống trong tự do, dân chủ, hòa bình, hiểu biết và thịnh vượng. 

Trân trọng kính chào quý vị với lòng biết ơn chân thành của tôi. 

Kính chúc Hội Luận thành công. Quý vị sẽ ra về bằng an, mạnh khỏe và hạnh phúc. 

Hoàng Ngọc Liên
 

| Trang bìa |
| Ðầu trang |