Make your own free website on Tripod.com

Trang nhà
HOÀNG NGỌC LIÊN



hoangngoclien@juno.com

Tạp bút của Hoàng Ngọc Liên

MÃI MÃI BÊN NHAU

 


LNV – Tôi ghi lại những dòng sau đây, theo lời kể của Th. em ruột cô Ty, người đã bắn chết chồng (B.) rồi tự sát; cũng chép theo nhật ký của Ty. 

Ðây là án mạng làm chết cặp vợ chồng thứ hai, 5 năm sau cặp thứ nhất thiệt mạng tại thành phố R. này.

Hy vọng đây là thảm cảnh cuối cùng. Vì chọn cái chết "giết đối tượng rồi tự sát" chẳng những không giải quyết được vấn đề mà còn gây đau thương tang tóc cho thân nhân. Ðó là chưa kể kẻ gây án mạng còn cướp công sanh thành dưỡng dục của hai bên Mẹ Cha, biết bao công lao trời biển!

Ðành rằng việc làm nào cũng có mục đích mà người thực hiện cho là đúng. Nhưng trong lúc quẫn trí, mấy ai có đủ suy tư để cân nhắc sự việc, để ráng tìm cho ra một giải pháp tương đối có thể chấp nhận được mà không gây đau lòng cho những người còn sống.

Người viết thiết tha xin các bạn trẻ bớt chút thì giờ đọc câu chuyện này – dù các bạn có hài lòng hay không, cũng xin nhận lời cảm ơn của HNL.
 

MÃI MÃI BÊN NHAU là hàng chữ chót, được viết lớn hơn, mà nhiều người đọc được trên tấm giấy cài trong "cốp" xe của Ty, thiếu phụ mệnh bạc. Th., người em kế của Ty, tay cầm khung ảnh của chị gái và anh rể, bùi ngùi nói với tôi:

- Sau khi bắn chết anh B. – tên chồng Ty – Chị Hai còn kêu phone cho cháu. Chỉ biểu cháu đến lấy cái note cài trong "cốp" xe rồi làm theo ý chỉ.

Vừa nói, Th. vừa trao cho tôi tấm giấy. Những dòng chữ viết ngay ngắn, rõ ràng:

-" Th. lên phòng chị, bấm 911. Hãy hỏa táng anh chị và để tro trong 1 hộp rồi đem lên Chùa. Ðể anh chị mãi mãi bên nhau!

Tôi trả lại tấm giấy cho Th.:

- Như vậy chị Hai cháu còn bình tĩnh trước khi tự sát! Rất đáng tiếc, yêu chồng như chị cháu mà sao không tìm ra lối thoát, lại phải để chết cả hai!

- Ðể sau đám tang, chủ nhật này lên Chùa cầu siêu cho chỉ, cháu sẽ kể bác nghe.

* * *

Bác cháu tôi ngồi trên ghế đá, cạnh khuôn viên tượng Chư Phật trong khu vực chùa V. 

Tôi mở đầu:

- Hồi nãy, bác có chụp mấy tấm hình trong khi Thầy trụ trì cử hành lễ cầu siêu cho chị Ty. Bác sẽ gởi tặng cháu.

- Cảm ơn bác.

- Theo cháu thì nguyên nhân nào là chính, khiến chị Hai cháu hành động như vậy?

Th. trả lời ngay:

- Về lý do tình cảm, cháu cho là chỉ bị phản bội trắng trợn, nên cần... thanh toán anh B.; về tiền bạc thì 2 căn nhà, 3 cái xe, tiền trong bank phần nhiều đều do chị Hai cháu làm ra. Anh B. không có ... đồng nào! Ảnh đòi ly dị, theo cháu nghĩ, vừa để kết hôn với người khác, vừa để ... cưa đôi tài sản...theo luật định...

- Bác đã nghe người ta đồn đại mấy ngày qua. Kẻ nói thế này, người nói thế khác. Ðiều mà bác quan tâm là tìm hiểu sự thực để ghi lại câu câu chuyện thương tâm này, hầu giúp các bạn trẻ có cái nhìn theo cái lý của họ mà họ chưa nhận ra (c’est votre raison que vous ne la connaissez pas – một câu sách vở.. quên tên tác giả) để có thể tránh những trường hợp tương tự có thể xảy ra.

Th. lấy trong túi xách ra một cuốn tập trao cho tôi:

- Ðây là tập nhật ký mà cháu tìm thấy trong nhà chị Ty. Hy vọng đây là sự thực
để bác tham khảo.

Tôi đỡ lấy cuốn tập:

- Cảm ơn cháu. Bác đem về coi rồi sẽ trả lại cháu.

- Còn trong di chúc, chị Hai cháu cũng ghi là cúng tất cả tài sản cho các hội Thiện Nguyện để làm việc công ích, sau các phí tổn về tang lễ mà hóa đơn đã trình Tòa.

Tôi ngạc nhiên:

- Thế còn anh em cháu? Chị Ty không để lại gì cho các cháu sao?

Th. lắc đầu:

- Thưa không. Các cháu vẫn được khuyên là phải tự tạo lấy sự nghiệp cho mình, theo gương chị cháu!

- Cháu có thấy là chị Ty...

- Không, thưa bác! Cháu hiểu con người chị hai cháu. Chỉ rất thương các em, nhưng để lại tài sản thì chúng cháu sẽ ỷ lại và không còn ý chí phấn đấu nữa.

Tôi mỉm cười:

- Nhưng nếu chị Ty dành cho các cháu chút đỉnh, cũng ... đỡ khổ hơn!

Trước khi chia tay, Th. hỏi tôi:

- Trưa mai, bác có nhà không? 

Tôi gật đầu:

- Có!

- Cháu sẽ phone đến khoảng 12 giờ 30, để nói thêm vài câu chuyện mới nhận được từ Việt Nam có liên quan đến cái chết của anh chị Hai cháu.

Tôi hỏi lại:

- Sao cháu không cho bác biết ngay bây giờ?

Th. mỉm cười, cúi đầu:

- Mong bác tha lỗi cho! Cháu còn phải "chếch" lại bên nhà, để nghe coi nguồn tin có được xác nhận là đứng đắn hay không!

* * *

Thứ Năm Jan 3rd 

Thái độ của B. rất kỳ lạ, sau chuyến về Việt Nam. Mình đã lục soát hành lý của ảnh. Ngoài quần áo và các vật dụng linh tinh, chỉ có cuốn album mà trong đó toàn những người trong gia đình: cậu mợ ruột ảnh và các cháu, 3 gái, 2 trai mà cháu lớn nhứt mới 12 tuổi. Không có hình của cô gái nào khác. Như vậy hẳn thái độ lạ lùng của B. không phải vì gái. Vậy chớ vì lý do gì mà từ bữa trở lại nhà đến nay, lúc nào ảnh cũng như người mất hồn.

Ðể mình phải xét lại vụ này coi ra sao?

Thứ Bảy Jan 5th.

Mình từ chối làm over time để ở nhà theo dõi B. Nhưng ảnh chưa biết bữa nay mình không đi làm cuối tuần như thường lệ. Ảnh ra ngoài đi bộ khoảng 30 phút. Lúc vô nhà thấy mình còn nằm trong phòng ngủ, B. la lên:

- Cô không đi làm over time hả?

Mình làm bộ tươi tỉnh, giã lả:

- Lâu lắm vợ chồng mình không đi ... shopping và ăn ngoài với nhau..

Ảnh gạt ngay: 

-Bữa nay tôi có hẹn mấy anh bạn đi Durham chơi... Cô cứ đi một mình.. 

- Sao anh không nói cho em hay? 

Ảnh nhún vai:

- Cô cũng đâu có cho tôi hay là bữa nay không đi làm?

Mình nén giận:

- Cho em đi Durham với mấy anh được hôn?

B. lắc đầu:

- Bọn này đi có công chuyện...

- Hồi nãy anh nói là đi chơi...

- Dù sao cũng không ai "na" bà xã đi theo. Thông cảm đi!

Mình làm ra vẻ ghen tương:

- Chắc mấy cha rủ nhau đi.. tìm của lạ, nên mới không cho các bà theo chớ gì!!

Ảnh vẫn lắc đầu:

- Không dám đâu! Bọn này đi nhậu thịt ... dê. Luôn tiện coi anh bạn biểu diễn cách mần thịt con dê ra sao!

Thấy ảnh quyết liệt từ chối, mình vụt nghĩ ra một cách... đối phó mà cũng để tìm hiểu thêm về thái độ của anh:

- OK! Chúc mấy ông đi chơi vui vẻ. Nhưng anh phải hứa không được uống rượu, vì mắc lái xe về.

B. cười:

- Anh Trung ghé đón anh mà. Chả không uống rượu nên lãnh phần mần tài xế...

Chỉ một lát sau, có tiếng chuông cửa, B. lật đật bước ra...

Mình không kịp thay đồ, chờ cho chiếc xe của mấy ảnh lăn bánh, mình chạy vội ra xe vẫn để bên ngoài, lái theo.

Ðược một quãng đường, xe phía trước ngưng lại khu nhà riêng của Luật sư X. Mình thấy hai chàng xuống xe và đi vô cửa chánh. Mình cho xe tạt vô lề đường rồi tắt máy ngồi đợi coi câu chuyện tiếp theo. Nhưng quá nửa giờ mà không thấy họ trở ra. Mình lấy làm lạ. Chẳng lẽ họ mời Luật sư X. cùng đi nhậu thịt dê! Chẳng biết đợi đến bao giờ, mình sốt ruột lái xe về, ngủ tiếp...

Chúa Nhựt Jan 6th.

Mình ghi lại những dòng "đổi đời" này vào lúc B. đã bỏ đi và giờ này đã gần nửa đêm, mình vẫn thao thức.

Trưa nay, lúc mình vừa thức giấc thì B. đẩy cửa vô. Ảnh đưa đầu qua cánh cửa:

- Cô dậy nghe tôi nói câu chuyện rất quan trọng.

Chờ cho mình từ restroom bước ra, ảnh chỉ tay vô chiếc ghế dối diện:

- Cô ngồi đi.

Mình thấy nét mặt ảnh tái đi, giọng nói mạnh dạn: 

- Tôi muốn chúng ta ly dị, đường ai nấy đi!

Mình sửng sốt, như có cái gì chặn ngang cổ:

- Anh nói sao? Ly dị?

B. gật đầu:

- Ðúng vậy! Nếu cô không đồng ý ly dị ở đây. Tôi sẽ bay qua Cali ở bên đó, Tòa cho phép ly dị đơn phương. Nghĩa là dù cô không đồng ý, tôi vẫn chấm dứt cuộc hôn nhơn này.

Mình lắc đầu:

- Không đời nào có chuyện đó, vì tôi sẽ không bao giờ cho anh toại nguyện.

B. nhấn mạnh:

- Bữa nay, tôi chánh thức thông báo cho cô hay là tôi không muốn sống với cô nữa. Giấy tờ sẽ điều chỉnh sau. Tôi đã tính đến chuyện cô không đồng ý, nên đã mua giấy máy bay qua Cali. Thứ bảy tuần tới tôi đi.

Nói đến đây, không cần chờ mình nói thêm, ảnh vội vã bước ra ngoài lái xe đi.

Mình trang điểm qua loa rồi xách bóp ra xe. Thời tiết Miền Ðông năm nay kỳ cục. Sau Xmas cả chục ngày rồi mà trời vẫn nóng. Có người nói tại vụ khủng bố Sep. 11th khiến cái nóng ngàn độ vẫn còn ảnh hưởng. Bữa nay B. làm mình còn thấy nóng nhiều hơn trong người. Nhiều câu hỏi trong đầu mình không tìm ra giải đáp. Không có thư từ, hình ảnh nào chứng tỏ B. có người con gái khác. Mình đã nghe thiên hạ nói nhiều về những ông ở Mỹ về Việt Nam cưới vợ rồi bảo lãnh qua. Có ông lấy cô vợ còn ít tuổi hơn con gái út của ổng nữa! Hay là B. cũng đã cưới cô nào đó ở Việt Nam? Mình lái xe đi ta bà như một con điên. 

Qua không biết bao nhiêu con đường, vườn bông, khu thương mại..., mình như người đi trong cơn mê... cho đến chập tối mới về đến nhà.

B. vẫn chưa về. Mình thấy mệt. Nằm một lúc thì nghe chuông điện thoại:

- Cô nghĩ kỹ chưa! Nhắc lại: Tôi muốn ly dị. Không còn cách nào khác!

Thốt nhiên thấy mình bình tĩnh. Một ý nghĩ táo bạo thoáng qua: mình phải giữ B.

cho riêng mình! 

Thứ hai Jan 7th.

Bây giờ là mười giờ sáng. B. đi cả đêm không về! Mình không đến sở, cũng chẳng kêu phone để báo tin.

Tiếng chuông điện thoại mà mình mong đợi lại reo vang: 

- Cô nghĩ kỹ chưa?

- Nghĩ kỹ rồi. Em sẽ đồng ý cho anh ly dị, với điều kiện..

- Ðiều kiện gì?

Mình nhỏ nhẹ:

- Thứ nhứt, anh phải thành thực cho em hay, lý do nào thúc đẩy anh muốn ly dị? Dù với lý do nào, em cũng không còn cản trở anh ly dị đâu. Thứ hai, vợ chồng mình một ngày là nghĩa, em muốn chiều nay anh về nhà, chúng ta đi ăn để vui vẻ chia tay. Dù không còn là vợ chồng, chúng ta vẫn còn là bạn bè tốt. Anh đồng ý không?

Giọng nói của ảnh trở nên vui vẻ:

- Ðồng ý. 5 giờ chiều nay anh sẽ về!

Bây giờ là 12 giờ trưa! Mình còn một vài công việc cần chuẩn bị cho chiều nay, đêm nay. Dĩ nhiên nhật ký chấm dứt ở đây. Vĩnh biệt hai em! Vĩnh biệt bà con quen biết!

TY.

* * *

Quả nhiên, trưa hôm sau, Th. kêu phone cho tôi:

- Thưa Bác! Hôm qua, bác có hỏi nguyên nhân nào là chánh khiến chị Hai cháu hành động như vậy? Cháu chưa trả lời thẳng vào câu hỏi vì chưa biết rõ ràng. Nay thì xin trả lời bác. Anh B. mê một người đàn bà bên quê nhà. Ðiều rất kỳ lạ, đó lại là bà vợ của người em trai thứ sáu của Mẹï anh B. Tức là mợ của ảnh! Ðiều kỳ lạ hơn nữa là chính cậu Sáu lại điện thoại qua chúng cháu, đòi phải trả tử thi anh B. về Việt Nam để mai táng. Dĩ nhiên chúng cháu đời nào chịu như vậy, mà phải làm theo ý của chị Hai cháu, như cuộc hỏa táng đã hoàn tất. Chúng cháu không thể nào hiểu được chuyện gì đã xảy ra bên quê hương! Anh B. khăng đòi chị Hai cháu phải đồng ý xé hôn thú, thì ra để trở về Việt Nam làm đám cưới với bà mợ rồi bảo lãnh bả qua Hoa Kỳ!.. Sau đó còn những chuyện gì tiếp theo?.. Việc "cậu Sáu" đòi đem thi hài anh B. về Việt Nam thực ra do nguyên nhân nào thúc đẩy? Phải chăng "cẩu" đồng ý cho vợ lấy người cháu để được qua Mỹ?
...

Người viết xin chấm dứt ở đây.
Hoàng Ngọc Liên
 

| Trang bìa |
| Ðầu trang |