Make your own free website on Tripod.com

Trang nhà
HOÀNG NGỌC LIÊN



hoangngoclien@juno.com

Truyện Hoàng Ngọc Liên

Ðốt Một Rừng Lim
Viết ngắn của Hoàng Ngọc Liên

Anh "Cọp" - chúng tôi thân mật gọi anh Võ Văn Hổ, dội trưởng một đội Nông nghiệp, trại "cải tạo" Thanh Phong thuộc huyện Như Xuân, tỉnh Thanh Hóa - chỉ tay ra phía khu rừng đang bốc cháy ngùn ngụt, hỏi tôi:

- Ông già, ông nghĩ gì về việc đốt rừng lim?

Tôi đang mải nhìn bức tranh tàn phá:

- Mình còn được nghĩ nữa sao, anh đội trưởng?

"Cọp" nhìn chung quanh, coi có "người nhà nước" nào đứng gần không, rồi hạ giọng:

- Ăng ten gãy cần câu đi đâu rồi! Có thể nói thoải mái, nhưng vừa đủ nghe thôi, ông già!

- Ðồng ý! Tôi thấy đây là một hoạt cảnh cười ra nước mắt và thê thảm nhất trong những cảnh vật mà anh em chúng ta từng phải chứng kiến. Lại càng thê thảm hơn là chính bàn tay chúng ta phải đốt khu rừng này!

"Cọp" nhún vai:

- Thằng "chèo" ra lệnh, mình phải thi hành thôi!

Tôi nhìn anh:

- Anh đi họp với "ban", chắc hiểu lý do tại sao họ dám cho đốt cả một khu rừng cây gỗ quý như thế này?

Cọp lắc đầu:

- Chưa bao giờ chúng tôi nghe nói chuyện đốt rừng. Tụi nó cũng biết hậu quả của việc phá rừng tai hại vô cùng. Sáng nay, thằng "chèo" bảo đốt, tôi còn ngơ ngẩn hỏi đi hỏi lại. Nó gắt lên với tôi: "Tôi ra lệnh cho các anh đốt, cứ việc thi hành!"...

Tôi không hiểu:

- Thằng nhỏ này sức mấy mà dám quyết định một việc quan trọng như thế.

"Cọp" cười, nhìn tôi:

- Bớt "no" đi, ông già, đã có "cách mạng" , có cán bộ "no"! Câu cửa miệng "bớt no (lo) đi", thường được chúng tôi dùng để kê nhau, mỗi khi anh em nào hay thắc mắc những chuyện ngoài tầm tay người tù. Lần này thì chẳng phải là chúng tôi lo chuyện bao đồng nữa. Ai cũng thấy xót xa cho thân thể Mẹ Việt Nam bị bọn quản lý ngu dốt phá hoại từ Nam chí Bắc. Mỗi cấp "ủy" là một sứ quân, chúng tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm. Không có phép nước nào can thiệp vào các hành động của chúng được!

Sáng hôm sau, cũng trên hiện trường lao động, thừa lúc vắng người, "Cọp" thểu não nói với tôi:

- Ông già biết tụi nó ra lệnh cho mình đốt cả một khu rừng lim như vậy để làm gì không?

- Làm gì?

- Ðể lấy than ủ làm phân bón cho mấy hec ta khoai mì!

Tôi ngạc nhiên:

- Làm phân bón khoai mì, tụi nó điên hết rồi sao?

"Cọp" gượng cười:

- Bộ ông gìa tưởng là tụi nó còn tỉnh sao?

- "Ban" có nói tại sao phải làm vậy không?

Cọp chậm rãi:

- Bọn nó cho rằng không có cách gì đốn cây và di chuyển qua trên 50 con suối từ đây ra Thanh Hóa, nên đốt làm phân bón khoai mì cho có... năng suất cao!

Tôi nhìn "Cọp", thương những giọt mồ hôi lấm chấm trên trán anh: - Anh phải làm đội trưởng mà gặp những trường hợp này, thiệt đau lòng quá.

Rồi sực nhớ ra điều gì, tôi hỏi "Cọp":

- Bộ tụi nó không sợ vài tháng tới mưa lớn, nước nguồn đổ xuống, mình sẽ chết... trôi sao?

"Cọp" có dịp kê tôi ngay:

- Bớt "no" đi, ông già, đã có cách mạng "no"! 

Thanh Hóa 1981
Hoàng Ngọc Liên 

| Trang bìa |
| Ðầu trang|