Make your own free website on Tripod.com

Trang nhà
HOÀNG NGỌC LIÊN



hoangngoclien@juno.com

Truyện Hoàng Ngọc Liên

Bên Máng Cỏ Xanh

LTG - Viết theo lời kể của Lệ Hương, để mến tặng những người trong truyện. 

.... Dường như anh thấy trong Hang Ðá,
Bên Máng Cỏ Xanh vẫn có em!
H.Ng.L.

Capital Boulevard, phía bắc thành phố Raleigh này, là tên một đoạn khá dài của đường số 1, tiếp cận thông lộ 85, rồi 95 lên Thủ Ðô Hoa Thạnh Ðốn. Từ nơi tôi tạm... dung - nói theo bà con - tôi thường cuốc bộ trên con đường này, khoảng 2 miles, tới khu Putt Putt dành cho trẻ em. 

Tôi coi việc gặp lại bà Hoa là cái duyên trong vòng tao ngộ. Bởi chỉ tới trước hay sau đó vài phút trong buổi chiều vừa qua, tôi đã không thể tái ngộ bà bạn già này.

Khi tới trước cửa chính của Putt Putt, rõ ràng tôi thấy bà Hoa mở cửa sau của chiếc Mini Van, sắp bước lên.

Tôi la lớn:

- Chị Hoa!

Bà Hoa ngạc nhiên nhìn tôi, reo lên:

- Chị Hương! Không ngờ gặp lại chị!

rồi bà nói với người lái xe:

- Chú đưa mấy đứa nhỏ chạy vòng vòng dạo chơi trong cái mall gần đây. Khoảng 1 giờ sau trở lại đón tôi.

Chờ chiếc xe lăn bánh, bà Hoa nắm tay tôi, kéo vô gian trong Putt Putt:

- Vô đây, tuy hơi ồn, nhưng bớt gió, mình có nhiều chuyện nói với nhau.

Chúng tôi ngồi vô một bàn trống. Tôi kêu nước uống rồi nói với bà Hoa:

- Chị cũng ở Raleigh à?

Bà Hoa lắc đầu:

- Không, mãi dưới Greensboro. Bữa nay cho tụi nhỏ lên đây có chút việc, may gặp lại chị. Chị ở gần đây?

- Khoảng hơn 3 blocs thôi. Lát nữa, mời chị ghé chơi.

- Tôi phải về lại Greensboro. Chị cho số phone. Lần tới thế nào cũng đến...

Bà Hoa là người làng, hơn tuổi tôi, nhưng chúng tôi vẫn coi nhau như bạn. 

Hồi trước ở Sài Gòn, chúng tôi thỉnh thoảng mới gặp nhau. 

Tôi biết chuyện tình dang dở của cặp Thoại-Hoa, nhưng hồi đó không ai nhắc tới.

Không hiểu sao lần tái ngộ này, sau những lời thăm bình thường, trong lúc vui vẻ, tôi lại hỏi bà:

- Qua đây, bà có được tin ông Thoại không?

Bà Hoa vui vẻ:

- Năm 1971, tôi đã gặp lại ổng, nhưng không có dịp kể lại với chị.

Tôi ngạc nhiên, vậy bây giờ chị cho nghe đi....

Trong những năm chiến tranh lên cao độ, Lễ Nửa Ðêm tại nhà thờ Phú Quý, ngôi thánh đường nhỏ gần chợ Phú Nhuận, Sài Gòn, bao giờ cũng đông nghẹt giáo hữu.

Như chị đã biết, tôi không phải là con chiên của Ðấng Christ, nhưng từ Noel 1972, tôi luôn có mặt trong dòng người đông đảo đi dự Lễ Nửa Ðêm vào mỗi mùa Giáng Sinh.

Lễ tất, chờ mọi người ra về gần hết, tôi đến bên Máng Cỏ, đăm đăm nhìn tượng Hài Nhi. Bên tai tôi, còn văng vẳng giọng nói trầm trầm cũa Thoại:

- Hãy cầu nguyện cho quãng ngày sắp tới, chúng ta được bình an, thanh thản.

Sau lễ Nửa Ðêm 24 tháng 12 năm 1971, tôi đã cùng Thoại quỳ bên Máng Cỏ , Thoại đã nói bên tôi những lời trên.

Chiều hôm trước, Thoại đến thăm tôi.

Khi mở cửa, tôi ngạc nhiên nhìn người khách lạ:

- Xin lỗi, ông là...

Thoại ngờ ngợ:

- Nếu không được biết trước, tôi hẳn không nhận ra bà là cô Hoa gần hai chục năm về trước!...

Tôi la lên:

- Anh Thoại! Làm sao anh kiếm được nhà?

rồi như thấy cách xưng hô không thích hợp với hiện tại, tôi nói tiếp:

- Mời ông vô.

Chờ Thoại an vị, tôi nhìn ông đăm đăm:

- Ông vô Nam hồi nào vậy?

- Ðợt chót, năm 1955, vào Ðà Nẵng. Tôi ở miết bên Sơn Trà tới nay.

- Gia đình ông?

Thoại buồn bã:

- Bà nhà tôi đã mất, chỉ vài năm sau đó. Tôi hiện có một trai, một gái. Các cháu đều có công việc làm ăn tại Ðà Nẵng.

Ông nhìn tôi chăm chú:

- Còn bà?

Tôi ngập ngừng:

- Tôi...

Thoại đỡ lời:

- Thực ra, người cho tôi địa chỉ này, đã kể đôi điều về bà. Tại sao bà không lập gia đình?

- Tôi đã bỏ lỡ nhiều cơ hội, cho đến khi cơ hội không đến với tôi nữa. Vả lại, tôi ở với cậu em, tiếp mợ ấy để nuôi một lô vừa trai, vừa gái. Như vậy cũng như tôi đã lập 

gia đình rồi!

Thoại cười:

- Tôi hiểu! Tôi thực có lỗi với bà!

Tôi lắc đầu:

- Ông không có lỗi gì hết. Chỉ tại chúng ta không duyên nợ mà thôi.

Thoại cười buồn:

- Bao nhiêu năm qua, tôi không bao giờ hết ăn năn, hối hận về những bồng bột củ tuổi trẻ, đã gây tai tiếng cho bà, rồi lại bỏ đi như một người vô trách nhiệm.

- Không phải, ông lên đường vì tuân thủ lệnh gọi nhập ngũ. Thực ra, mọi người đều hiểu tư cách của ông. Tôi đâu có bị tai tiếng gì? 

Tôi mỉm cười nói tiếp:

- Hồi đó, chẳng cứ mình tôi, bao nhiêu cô gái khác đến tuổi cập kê, đều có những chàng trai cầu cạnh, tới lui, việc không thành là sự thường. Chưa có trường hợp nào xảy ra chuyện đáng tiếc. Ông đi rồi, có mấy đám đến ... xem mắt, nhưng... thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Nghe người làng kể, sau khi ông đi Nam Ðịnh, lại thấy trở về Hà Nội tiếp tục dạy học ở Ngọc Hà...

- Ðúng vậy, tôi được miễn dịch vì lý do sức khỏe. Từ ngày di cư, tôi lại tiếp tục làm thày giáo trường tư. 

Tôi chợt hỏi:

- Ông còn ở chơi lâu không?

- Ngày mốt lễ Giáng Sinh. Sáng chủ nhật 26, tôi phải về Ðà Nẵng có việc cần.

Thoại vẫn chăm chú nhìn tôi:

- Tối mai, khoảng 11 giờ, tôi muốn đón bà cùng đi lễ Nửa Ðêm. Có gì làm phiền bà không?

- Tuyệt nhiên không. Mọi lần, tôi đi lễ Nửa Ðêm với gia đình cậu em. Năm nay phá lệ một lần. Em tôi, cậu Bưởi ngày xưa, ông còn nhớ không?

- Nhớ, hồi đó cậu ấy còn...nhỏ.

- Nhưng nó biết ông thường đến nhà. Sau này, lâu lâu Bưởi cũng nhắc đến ông luôn. Nếu nghe nói ông đến thăm, thế nào nó cũng đòi gặp.

Quỳ bên Máng Cỏ, tôi thầm cầu nguyện theo ý Thoại.

Sau khi kêu cyclo đưa tôi về nhà, Thoại cầm tay tôi:

- Chúng ta đều già rồi, không thể nào còn làm lại được ... 

dĩ vãng. Nhưng mình mãi nhớ nhau trong lời cầu nguyện. Như thế cũng đủ an ủi nhau. Chúc bà ở lại vui vẻ, khỏe mạnh.

Tôi nghẹn ngào nắm chặt tay ông:

- Ông về bằng an.

Ðó là lần chót tôi gặp lại Thoại ở Việt Nam. Do vậy mà những năm kế tiếp, bao giờ sau lễ Nửa Ðêm, tôi cũng ở lại, quỳ bên Máng Cõ, cầu nguyện...

Năm 1975, khi nghe tin Miền Trung thất thủ, tôi lo lắng, không biết ông bạn tôi và các con, cháu ra sao? Sau đó, tôi theo gia đình Bưởi vượt thoát. Tôi cũng không ngờ còn sống đến ngày hôm nay, lại được gặp chị nơi đây...

Tôi cầm tay bà Hoa:

- Chuyện tâm tình của chị thiệt đẹp. Qua đây, mỗi khi dự lễ Xmas, chị vẩn quỳ bên máng cỏ?

Bà Hoa gật đầu:

- Ðó là niềm vui cuối đời của tôi.

- Chị không có tin gì về ông Thoại hay sao? Biết đâu ổng đang ở hải ngoại, có thể là Hoa Kỳ?

- Hy vọng là như vậy, nhưng dù sẽ chẳng còn tái ngộ, chúng tôi bao giờ cũng nhớ nhau. Dĩ nhiên bạn già mà được thấy nhau trên quê người, còn gì hoan hỉ hơn. Cũng như bữa nay gặp lại chị.

Sau đó, tôi theo bà Hoa ra chỗ đậu xe. Chiếc mini van đã chờ sẵn. Bà Hoa còn nắm tay tôi lần nữa:

- Chúc chị mạnh giỏi, hẹn gặp lại.

Tôi xiết chặt tay bà:

- Chị về bằng an. Chúc Giáng Sinh và Năm Mới vui vẻ.

Xe chở bà Hoa và mấy đứa nhỏ đã chạy khuất, tôi còn đứng lại ngẩn ngơ. một lát rồi mới theo đường cũ về nhà.

Chúng tôi còn gặp nhau thêm hai lần nữa, trước khi gia đình tôi lên ở Xứ Vạn Hồ. Thỉnh thoảng, chúng tôi kêu phone hỏi thăm nhau, nhưng không ai nhắc đến ông Thoại. Nếu có tin gì về ông, hẳn bà Hoa đã cho tôi hay rồi.Bỗng nhiên, một đêm, gần 12 giờ, bà Hoa còn kêu tôi:

- Chị Hương! Ngủ chưa? Tôi xin lỗi vì quên là trên Minnesota giờ này sắp nửa đêm! 

- Không sao đâu, chị Hoa! Có tin vui sao?

Giọng nói đầu giây bên kia đầy xúc động:

- Tôi mới được tin ông Thoại.

Tôi buột miệng:

- Tạ ơn Trời!

- Ổng từ Toronto Canada kêu qua.

- Xin chia vui với chị!

- Ổng nói ... dài dòng lắm, sẽ viết thư cho chị sau. Bây giờ để chị ngủ.

- Này, bà bạn!

- Tôi nghe đây!

- Tôi nói thế này, chị nên lưu tâm nha. Ở Mỹ, tuổi già cô đơn không chịu nổi đâu. chị ở mãi với gia đình cậu Bưởi sao được, mà ông Thoại, chẳng lẽ cần kề con cháu hoài ư? Liệu thu xếp sống chung đi thôi. 

Bà Hoa vui vẻ:

- Ông Thoại cũng có ý này, nhưng...

Tôi gạt đi:

- Không nhưng gì hết trơn! Hai ông bà già, đâu phải chuyện gì trai trẻ nữa. Nhưng lúc tối lửa, tắt đèn cần có người bên cạnh để giúp đỡ nhau.Còn nữa, khi cảm cúm, cần người ... cạo gió!

Bà Hoa cười ròn tan:

- Chị thiệt vui!

Tôi nói thêm:

- Cứ vậy đi, nha! Mà phải lẹ lẹ lên. Khi có tin... mừng, nhớ cho tôi hay liền. Thế nào tôi cũng bay trở lại Raleigh, uống ly rượu mừng, luôn tiện gặp lại ông Thoại.Mong rằng, lễ Giáng Sinh năm nay, chị sẽ không quỳ một mình bên Máng Cỏ nữa!

Hoàng Ngọc Liên 

| Trang bìa |
| Ðầu trang |