Make your own free website on Tripod.com

Trang nhà
HOÀNG NGỌC LIÊN



<hl2k@juno.com>

   Bài Ca Trả Ta Sông Núi

 
                       .. Trả Ta Sông Núi, từng trang sử
                      Dân tộc còn nghe vọng thiét tha.
                      Ngược vết thời gian, cùng nhắn nhủ:
                      Không Ðòi, Ai Trả Núi Sông Ta?
                                      Vũ Hoàng Chương

                      Mưỡu:
                      Bữa qua đất nước của ta
                      Hôm nay thoắt đã biến ra của người!

                      Nói:
                      Bồi hồi mấy độ
                      Nỗi niềm này phẫn nộ ngút trời mây
                      Ðất nước toàn dân, đâu phải của riêng tây
                      Ðem cắt, bán cả Nam Quan và Bản Giốc!
                      Thị dĩ hĩ Cộng nô chi cuồng độc
                      Vị tư đồ mại quốc, tội thiên thu.
                      "Nam quốc sơn hà Nam đế cư"
                      Lời hịch tự ngàn xưa truyền vạn thế.
                      Bọn vong bản, quân vô loài cẩu trệ
                      Nước biển Ðông khôn rửa vết nhơ này!
                      Ngàn năm bia miệng từ đây!

* * *

                      Rồi sẽ có một ngày náo động,
                      Sóng gầm gió thét dậy trùng dương.
                      Hào quang tỏa  ngựa roi Phù Ðổng
                      Chuyển hóa hoàn nguyên những lối đường
                      Giải mối oan khiên vùng Thác Nước
                      Trả về ranh giới của quê hương
                      Trả Ta sông núi ngàn năm trước
                      Từng ngọn cây đồi, cọng cỏ mương
                      Từng Miếu Thờ, từng pho tượng cổ
                      Bản thôn làng lối xóm thân thương
                      Mạ vờn xanh búp đòng thơm lúa
                      Ðầm lạch đìa ao cá vạt bương
                      Vũng lội ngang ngó sen búp trổ
                      Hàng rào tre hoa giấy bông hường.
                      Aûi Nam Quan  Việt Nam ngàn thuở
                      Tự bước đầu giềng mối kỷ cương.
                      Quy Thuận, dòng sông đổ xuống
                      Màn tơ trời trong suốt vờn  buông
                      Xa xưa khắp biển trời phong thuận
                      Bản Giốc triền  cao suối thác dường.
                      Sừng sững  Mục Nam Quan ngạo nghễ
                      Sao bây giờ xa lạ với quê hương?
                      Chúng đem bán rồi, cả đồi, cả biển
                      Ðất Nước Ta thành của Bắc Phương!

                      * * *
                      Sông núi Ta, sử sách tỏ tường
                      "Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm?"
                      Giặc trong ngoài gieo rắc tai ương!
                      Phải cuốn xéo, những quân nhiễu loạn
                      Gian Ðảng, gian đồ bày ác một phường
                      Aên gian, nói dối, chuyên lừa gạt
                      Thay hình, đổi dạng chuyện khôn lường.
                      Ðã đến thời cơ, Việt Nam chỗi dậy
                      Dân Nước đòi tròn vẹn quê hương
                      Bọn ngươi phải trả Ta sông núi!
                      Hoàng Ngọc Liên
| Trang bìa |
| Ðầu trang |